Tuesday, September 12, 2017

Xót xa suất ăn “cơm trắng, nước lã” của trẻ mầm non ở Trống Gầu Bua


Thế Nam
Sau khai giảng, tôi mới đi thăm trường Trống Gầu Bua. Tận mắt chứng kiến cuộc sống của các em, không ai trong chúng tôi không khỏi buồn. 


Đọc phóng sự "cơm trắng, nước lã" của ký giả Thế Nam lại thêm đau lòng cho số phận dân nghèo ở thế kỷ 21, lại càng căm thù cái đảng cộng sản độc tài chỉ biết tham nhũng làm giàu cá nhân do ông Nguyễn Phú Trọng thao túng hiện nay.
Đã đến lúc những đảng viên cộng sản còn biết đau lòng trước sự điêu đứng của dân nghèo, trước nguy cơ mất nước vào tay Tàu như GS Tương Lai, cần tập hợp lại để tách đảng của họ ra làm hai cho rạch ròi: một đảng lấy dân làm gốc, đối trọng với một đảng tham nhũng, bán nước hiện nay do ông Nguyễn Phú trọng và bè lũ thao túng.
Đừng than xuông rằng hiện nay chưa có lực lượng có thể đối đầu với độc tài tham nhũng. Lực lượng chỉ có nếu chịu tập hợp lại, từ nhỏ đến lớn, từ thấp đến cao.
Sự kiện ngày càng đông những vụ đấu tranh trực diện, thậm chí bạo động của dân chúng chống chính quyền chứng tỏ người dân đã quá cơn chịu đựng. Sẽ có ngày họ nổi lên vặt cổ đảng cộng sản xuống, khi đó không còn ai phân biệt cộng sản tốt, cộng sản xấu, tất cả phải trả giá cho cái tội trời không dung đất không tha của đảng cộng sản đối với đất nước và dân tộc.

Nguyễn Trung Chính

 

 
Đây là cô bé có tên là Giàng Thị Gầu, người dân tộc Mông, ở điểm trường Trống Gầu Bua (xã Hồ Bốn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái). 2 tuổi rưỡi, hàng ngày bé vẫn đi bộ cùng các anh chị 2 km đường núi từ nhà đến trường để học. Hành trang đi học là một cặp lồng, một chai nước để ăn trưa, đến tối lại đi bộ về, thi thoảng bố mẹ rảnh sẽ đón.


Cơm trưa của bé rất đơn giản: cơm trắng, mẩu cá khô và chai nước, chắc để khi ăn không bị nghẹn. Tôi nhìn bé con ăn cơm trắng với mẩu cá khô ngon lành, bỗng nghĩ đến con tôi năm nay 6 tuổi, thi thoảng cũng phải xuống nước xúc từng thìa cơm thì nó mới chịu ăn, sau khi ăn lại phải nịnh nọt đủ kiểu để nó uống cho thêm cốc sữa, cảm giác chính mình đang bị nghẹn chứ không phải cô bé Giàng Thị Gầu.

Kèm theo mẩu cá khô bé tẹo bằng ngón tay

Trường Trống Gầu Bua, nơi cô bé Giàng Thị Gầu cùng 52 bạn bè, anh chị hơn tuổi đang học thuộc trường mầm non Hoa Lan, xã Hồ Bốn, huyện Mù Cang Chải, tỉnh Yên Bái. Trường hiện chia làm 2 lớp, một lớp cho bé từ 3 đến 4 tuổi và một lớp dành cho bé 5 tuổi. Trống Gầu Bua chỉ là một trong 4 trường của Trường mầm non Hoa Lan. Điểm xa nhất là Háng Á, cách trường chính 15km, còn điểm gần nhất chính là Trống Gầu Bua, cách trường chính 6km.

Nói là 6km, nhưng là đường núi, từ dưới trường chính lên trường Trống Gầu Bua, ô tô không đi được nên chúng tôi phải đi xe máy mất gần 1 tiếng đồng hồ vượt qua những đoạn dốc quanh co, hiểm trở, nhiều đoạn phải đi bộ vì dốc đá cheo leo. “Hôm trước, một cán bộ huyện đi cùng cô giáo lên điểm trường Trống Gầu Bua không làm chủ tay lái đã để xe rơi xuống vực sâu hơn 200m, may mà người không ngã xuống vực, chỉ bị trầy xước phần mềm”, anh cán bộ xã Sùng A Tủa đi cùng tôi lên trường kể lại.

Trẻ ở Trống Gầu Bua thường tự đi bộ đến lớp, hành trang là một chiếc lồng cơm, một chai nước để uống

Bọn trẻ ở Trống Gầu Bua đứa nào nhìn cũng hao hao giống nhau: quần áo lấm lem bùn đất, một số đứa thì đi dép nhựa, còn lại chỉ đi chân đất. Da dẻ, tóc tai cũng đen nhẻm và cháy nắng, riêng đôi mắt trái lại rất sáng, trong vắt như những vì sao.

Tôi lần giở những hộp cơm của bọn trẻ, thì không phải chỉ có mỗi Giàng Thị Gầu với bữa cơm trưa là cơm trắng và cá khô, mà rất rất nhiều trong số bọn trẻ ở đây đều có khẩu phần cơm “chan đầy nước mắt” như vậy. Có đứa chỉ ăn cơm với chút dưa cà, có đứa chỉ có lạc rang chấm muối, thậm chí có đứa chỉ ăn cơm với chút đường, không một đứa nào có canh rau đi kèm.

Suất cơm chỉ có mỗi ít cà

Hoặc là mướp xào, không chút thịt cá

Có em chỉ ăn cơm với ít đường

Cô Lò Thị Liên, giáo viên cắm bản đứng lớp ở Trống Gầu Bua đã 5 năm nay, như hiểu được băn khoăn của tôi liền nói: “Sắp tới chúng em chuyển về điểm trường vừa mới được xây dựng thì sẽ nấu ăn cho các em. Mỗi em được nhà nước trợ giá 120.000 đồng/tháng, nên bọn em sẽ nấu thức ăn và canh rau để bữa cơm các em có chất hơn”. Nghĩa là, cơm trắng các em vẫn mang theo, các cô sẽ lo thêm thức ăn, canh rau, với dự toán mỗi ngày 5.400 đồng cho 2 suất ăn: suất chính buổi trưa khoảng 4.000 đồng và suất ăn nhẹ buổi chiều 1.400 đồng. (BTV:Lại một kiểu nói "Mai ăn khỏi trả tiền")

2 chị em cùng ăn chung một suất cơm, cậu em uống nước liên tục để cơm trôi vào bụng

Không có cặp lồng, cậu bé này đựng cơm trong bọc ni lon đựng áo mưa

Số tiền 5.400 đồng đó mua được 2 cốc trà đá ở Hà Nội, nhưng đủ nuôi sống các em ở đỉnh núi heo hút ngày này qua tháng khác.

Tôi lại nhìn hình ảnh cô bé 2 tuổi rưỡi Giàng Thị Gầu xúc từng thìa cơm trắng, ăn kèm với cá khô, thi thoảng lại uống ngụm nước trong sự ngon lành, hồn nhiên mà cảm giác buồn mênh mang khó tả.

Lớp học đơn sơ của trẻ mầm non ở Trống Gầu Bua tại nhà văn hóa của bản sau lễ khai giảng năm học mới (BTV: trên tường treo cờ búa liềm và cờ đỏ là tác giả tội ác đã để trẻ em nghèo khó đến thế)

Một năm học mới của bọn trẻ ở Trống Gầu Bua đã bắt đầu. Ở trường xa xôi, hẻo lánh này, tôi và hẳn nhiều người nữa không kỳ vọng gì chuyện các em sẽ học cao, biết rộng, mà đơn giản là những bữa cơm của các em sẽ đầy đủ thịt cá, canh rau hơn.

Tôi nhớ có lần Bộ Giáo dục – Đào tạo phát động phong trào 3 không: nói không với tiêu cực, nói không với chạy theo thành tích, nói không với đào tạo không đạt chuẩn. Nhưng ở trên đỉnh núi này, có lẽ với bọn trẻ lên ba, lên bốn, chúng chỉ cần một chữ không mà thôi: "Không đứt bữa".

Thế Nam



Nguồn: Theo Dân Trí

No comments:

Post a Comment