Thursday, April 20, 2017

Cảnh sát cơ động bị lợi dụng như thế nào?



Trong một status trên facebook của một cảnh sát cơ động có dòng “sẵn sàng rồi, đạn, hơi cay đủ hết…” với giọng điệu hí hửng, như thể gà chuẩn bị vào sới đá với đầy đủ độ hăng của nó.  Nhưng đây là status viết trước khi đến Mỹ Đức của một cảnh sát cơ động, điều này gây nên bão phẫn nộ. Và đương nhiên nhiều lời nguyền rủa ném lên chủ nhân của status này. Riêng tôi, tôi xin nói lời cảm thông và kêu gọi bà con nhân dân hãy cảm thông, hãy thương lấy con em mình để cùng tìm ra căn để của sự việc. Bởi lẽ, những cảnh sát cơ động (113) đều là nạn nhân thảm hại của chế độ. Và nếu có sự thông cảm giữa nhân dân với họ, cũng như có sự phản tỉnh của các cảnh sát cơ động, tôi tin là cục diện sẽ thay đổi hoàn toàn!



Vì sao tôi dám tin rằng cảnh sát cơ động có thể thay đổi? Vì hai lý do: Cảnh sát cơ động chỉ là con gà chọi để nhà cầm quyền mang đi đá độ và trong một số tình huống, họ bị đối xử tệ hơn cả chó nghiệp vụ; Vì họ mắc kẹt trong thế tiến thoái lưỡng nan, cần có người giúp đỡ.

Ở khía cạnh thứ nhất, cảnh sát cơ động bị lợi dụng, bị xem như gà chọi hay thậm chí bị đối xử tệ hơn cả chó nghiệp vụ, điều này rất dễ thấy. Bởi ai cũng biết, lính 113, hay còn gọi là cảnh sát cơ động không có ai thuộc biên chế nhà nước cả. Họ cũng chỉ là một anh bộ đội đi làm nghĩa vụ quân sự và bị thuyên chuyển sang ngành cảnh sát cơ động. Nghĩa là họ chưa qua trường lớp an ninh, họ chỉ đến tuổi đi nghĩa vụ quân sự và được tuyển chọn thêm lần 2 ở quân trường, quá trình tuyển chọn này có 2 yêu cầu chính là lý lịch không dính đến chế độ Việt Nam Cộng Hòa và học lực từ lớp 12 trở lên, gọi là đã xóa mù chữ. Chấm hết, không còn tiêu chuẩn nào khác.

Khi qua ngành cơ động, họ cũng chỉ là những anh lính, được trả thù lao bằng với thù lao đi bộ đội và không có lương bổng gì cả. Nhưng lại chịu áp lực và kỉ luật sắt của quân đội, nghĩa là sai đánh đó, nếu cãi lệnh thì chịu mọi kỉ luật “quân pháp”. Chỉ khác chăng là lính 113 có thêm niềm hi vọng sau khi mãn hạn nghĩa vụ quân sự, họ có thể được đưa đi học trường an ninh để trở thành một công an viên. Trường hợp nếu không được đi học trường an ninh thì sau khi mãn hạn nghĩa vụ quân sự, lại về nhà đi học nghề hoặc tiếp tục thi vào một trường nào đó để học. Nhìn chung, nếu có quyền lợi hơn so với bộ đội thì lính cảnh sát cơ động chỉ có được cái quyền hi vọng vừa nói. Nhưng cái khổ thì họ khổ hơn nhiều bởi rất có thể, họ phải nghe lệnh cấp trên để tấn công vào ngay trong làng của họ.

Và tất cả lính cảnh sát cơ động đều không thuộc biên chế quân đội hay biên chế công an. Nhưng ra trận thì họ phải đưa thân ra trước, chịu đòn trước, mọi thứ đều trước, chỉ có nhận thù lao thì sau cùng và kém nhất. Và chắc chắn một điều là cảnh sát cơ động không được quyền chọn hay không chọn làm lính loại này. Bởi đây là hình thức đi nghĩa vụ, cấp trên phân bổ đâu thì đi đó. Và họ cũng bị nhồi sọ, cũng bị dùng thuốc kích thích (thường khi vào quân đội, ở tuần đầu ra quân trường, mỗi người lính bị tiêm một mũi thuốc để “chịu nắng chịu mưa và ăn tốt”, sau đó họ rất hăng máu, và chuyện này không ngoại trừ bất kỳ người lính nào, cảnh sát cơ động cũng vậy, họ cũng bị tiêm thuốc). Và nói cho cùng thì họ bị biến thành một loại gà đá của chế độ, thậm chí bị đối xử còn tệ hơn chó nghiệp vụ. Bởi chó nghiệp vụ được hưởng lương, có chức vụ, quân hàm và được chăm sóc theo chế độ sĩ quan, còn những người lính cảnh sát cơ động thì tiêu chuẩn chẳng có gì, cùng lắm thì tiền thù lao cả tuần của họ chỉ bằng một bữa ăn sang của chó nghiệp vụ! Đó là sự thật!

Hiện tại, chỉ có các sĩ quan cảnh sát cơ động là thuộc biên chế nhà nước. Nói chính xác hơn là có chừng chưa tới 20% cảnh sát cơ động được hưởng chế độ lương bổng, được đặc quyền đặc lợi, 80% còn lại là lính lác sai đâu đánh đó, khổ hơn cả bộ đội nhưng được “cái oai” là thường xuyên ra đường để phô trương lực lượng và vẻ men của họ, cộng thêm chút nữa là hi vọng cấp chỉ huy chiếu cố để mãn hạn nghĩa vụ quân sự được cho vào trường an ninh để học. Nhưng họ quên mất là hiện nay, lực lượng công an đã dư thừa, vấn đề đầu ra ở các trường an ninh đang là vấn đề nhức nhối của chính phủ. Sự thất nghiệp của các sinh viên tốt nghiệp an ninh sau này bị xem là ung nhột lớn nhất cho xã hội nếu họ chọn hướng rẽ xã hội đen.

Chính vì những nỗi khổ của một người trẻ bị chế độ lợi dụng, vắt kiệt sức của các cảnh sát cơ động (mà họ không còn lựa chọn nào khác là nhắm mắt nhắm mũi mà vụt dùi cui, tôi lại nghĩ đến status khoe vũ khí của một cảnh sát cơ động. Cũng nên xem lại đây có phải là hành vi hí hứng, khát máu hay là cách bắn tiếng về cơ số vũ khí sắp dùng để bà con nắm tình hình…?!). Và hơn ai hết, những người lính cảnh sát cơ động cần sự chia sẻ, thông cảm của chúng ta. Để cho họ cơ hội quay đầu. Rất có thể, sẽ còn nhiều comment “khát máu” hơn nữa trong những cuộc đàn áp sau này để người dân còn biết mà lo liệu…

Và tôi nhớ không lầm thì các video tôi theo dõi, số người đến bắt các cảnh sát cơ động không nhiều, nhưng họ chỉ cố thủ và phản ứng yếu ớt, thậm chí ngồi im đưa khiên ra đỡ trong khi các loại vũ khí và dùi cui của họ có thể giúp họ mở đường máu để tháo chạy. Điều này khiến tôi nghĩ đến vấn đề phản tĩnh của rất nhiều bạn trẻ đang trong thời gian làm nghĩa vụ quân sự. Họ chấp nhận như một cổ máy của chế độ và nếu có cơ hội, họ sẵn sàng chọn giải pháp đầu hàng trước nhân dân (?). Bởi họ đang rtong thế tiền thoái lưỡng nan!

Nếu thực sự họ như vậy, và nếu thực sự có sự cảm thông, tạo ra mối tương cảm giữa những cảnh sát cơ động từng bị tiêm thuốc kích thích, từng bị biến thành chó nghiệp vụ cấp thấp của chế độ và từng đôi lần phản tĩnh mà không thể nói ra đươc… Không chừng, cục diện lịch sử, chính trị sẽ khác đi rất nhiều! Hi vọng là vậy!
Nguồn: Theo VietTuSaiGon's blog

No comments:

Post a Comment